Tự nhiên
Một số bài cùng tác giả
– Dấu mùa xuân– Nỗi hoài phố
– 5 giờ sáng Đà Lạt
– Bên này Vàm Cỏ Đông
– Cóc tai
lòng nao nao muốn khóc da thịt gai gai rợn buồn kéo đến bâng quơ… với thời gian không còn ai trẻ nữa khói đen chập choạng trước hiên nhà mỗi sáng mai thức dậy không muốn dậy nằm nghe chim sâu ríu rít vô tư vẫn ngọn gió hiu lạnh nhẹ nhàng lay rèm cửa mùi hoa ổi lan man bay khỏi giấc mơ có gì đó se se đơn độc thì đây cũng là nắng mà sao nắng hết nồng nàn nắng rơi xuống thềm hắt cái bóng lầm lũi sớm trưa hắt vào mảng tường vôi vệt đen sần sùi lở loét thì đây cũng những cánh sứ nuột nà sao hương thơm thả xuống tóc day dứt có phải vì tóc không còn chờ đợi chiều lạnh nóng quyện nhau sắc màu rời rạc đứt khi những cái thắt ruột cứ ngập ngừng quặn khi cơn trốt yêu lốc dậy khắc khoải đau đầy ắp rồi trống rỗng nghiệt ngã lẽo đẽo đeo bám háo hức con mắt ma quái săm soi hành hạ hơi thở thoi thóp van nài hoang thai lao xao lúc đối bóng lòng đau một cách tự nhiên
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào