Trời tự tin – vừng trán vẫn xanh trong Núi huyền ảo và cây lên lộc biếc Chúa tự tin trên Thánh giá đóng đinh Cây thập tự ngang trời cao chót vót Nghi ngút khói hương vàng quanh cửa phật Hoa đại rơi trắng cả sân chùa … Tôi một nửa nam mô Một nửa A men Một phía ngóng trời, một phần ngóng đất Thân thể tôi như chiếc cột ăng ten Vừa phát sóng vừa tự mình rỉ rét Điều tôi nói chừng chúa trời chưa biết Phật chưa tin và trời cứ làm thinh Tôi nhỏ nhoi tồn tại chính mình Nhân danh một chính mình tồn tại Sân chùa cứ rụng đầy hoa đại Thánh giá cao chót vót tận vòm mây Tôi vẫn đi lầm lụi giữa xuân này Mưa bụi thấm lông tơ đầy mặt áo Mùa xuân thả sắc hồng trong xác pháo Tôi còn thơ, tôi thả với mùa xuân…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào