Không nhân danh Đức chúa trời dạy bảo con chiên Không đền đài nguy nga Cuốn sách sống âm thầm như nấm mộ Như đất và như cỏ Nghĩa trang Lớp lớp tầng tầng mây khói giăng ngang Cuốn sách kia Nấm mộ đã hao mòn Xương cốt dưới đất đen han rỉ Nhưng đâu đây Tiếng nói hãy còn Ôi! Tiếng nói! Số phận người nho nhỏ Cất lên từ nấm mộ nghĩa trang Những tiếng nói lẩn khuất quanh nụ cười nước mắt Đã nằm im trên bãi đất hoang. Điều tôi biết, người xưa đã biết Cuộc phù du ớn lạnh ở da mình Em trong sạch và anh tinh khiết Muốn vào đời Không có giấy khai sinh Em ở lại. Hồn em trong cuốn sách Trong nấm mồ lưu trú mảnh hồn anh Thôi, đừng đọc! Sách kia đừng đọc nữa! Sách ướp lạnh xếp hàng trong tủ thuỷ tinh…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào