Từ biệt vùng quê sơ tán
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Quần Phương
Thời kỳ: Chưa rõ
0 bài trả lời
0 người thích
Từ khoá:
chiến tranh (338) kháng chiến (210) sơ tán (8)
Mai cha sẽ đưa con về phố Đêm cuối nhà dân sao khó ngủ Trăm nỗi nhớ đầy lên vô hạn vô hồi. Nhứ cái giếng sau nhà kéo nước chai tay Lối ngõ nhỏ sớm mai, tiếng bà con ra ruộng Nhớ mùa đông trên cánh đồng rạ trống Nhớ mùa hè thóc chật các sân kho Gió chuyển mùa gió thổi dưới bờ tre Tiếng kẽo kẹt nhiều đêm thao thức lạ. Cây ớt cây chanh cái rơm cái rạ Đêm nằm, năm ở dễ quên sao? Năm tháng nhiều cay cực gian lao Nhiều mất mát hy sinh, cũng nhiều thương mến lắm Đồng đất nào chẳng quê hương làng xóm Đi đến đâu cũng như trở về nhà, Con lớn lên cùng cây mít cây na Làng sơ tán con tập men tập bước Mai khôn lớn bao chặng đường con vượt Bước đi đầu năm ấy ở nơi đây. Đói ngủ mấy nghìn đêm vẫn muốn thức đêm nay Muốn thức lại đêm nay những tháng ngày không ngủ: Con đường xóc xe đi ngọn đèn gầm mờ tỏ, Ôi cái thời cha muốn kể con nghe Gánh rừng đêm chi chít sao khuya Ước vọng cũng như bầu trời mười tám tuổi Ba nghìn đêm chiến tranh, những xúc động ngỡ lòng không nén nổi. * Mai con về, về lại phố nhà ta Phố nát bom sẽ lại dựng nên nhà Con sẽ học nơi nhà cao ngói mới Khâm Thiên đấy, đôi hàng cây gió thổi Thành phố rồi chói lọi sáng cao thêm Nhưng con ơi! đừng quên nhé bao đêm Người Hà Nội ra sân, quay nhìn về Hà Nội Những đêm ấy đời người không một ai quên nổi Cha nghĩ về dãy phố mẹ con đi B.52 tiếng rít xé trời khuya Những nhà máy tham ca, ngọn đèn đường vẫn sáng, Bệnh viện bị trúng bom, bệnh nhân đi sơ tán Hà Nội toả trăm nơi, Hà Nội hướng về mình. Suốt mùa thu làng sơ tán mướt xanh Suốt mùa rét con đường quê nẻ trắng Bếp dầu hoả cháy xanh, mái trường tranh lợp tạm Nuôi con ăn con học nên người Đêm đã khuya, tiếng xay lúa ngõ ngoài Tiếng nhẫn nại bao đời thương cảm quá Bát cơm xới trên tay giữa ngày mùa vất vả Tiếng bom rền trống giục dọc đê sông. Bao nhiêu cuộc tiễn đưa, bao bà mẹ chờ trông Bao nỗi nhớ nén vào im lặng Cắn răng lại để làm nên chiến thắng Gốc tan rồi bỗng nghe mặn trên môi. Bia nghĩa trang thấp thoáng cỏ ven đồi Màu khăn đỏ đi qua, các em vào lớp học Trang sách mở ngày mai khi học về đất nước Năm tháng này cha muốn nhắc con nghe. Đêm nay cha nằm lắng tiếng còi xe Tiếng còi dẫn đi xa, tiếng còi về Hà Nội Những xúc động dào lên không thể nào nén nổi Ôm con vào, cha giữ giữa lòng cha.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào