Thơ gửi cháu
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Quần Phương
Một số bài cùng tác giả
– Nói với em– Đợi mẹ
– Cuộc đời kỳ ảo
– Ngôn ngữ
– Các cụ chép sách trong thư viện
Đăng bởi Admin
vào 16/03/2026 18:19
Cu Tuệ ơi, ông nhớ Nhớ cái miệng không răng Nhớ cái cằm nghểnh nghểnh Cái dáng nghiêng cháu nằm Nhớ lăm dăm đôi mắt Cái lưỡi thè liếm mép Cái nụ cười trêu ông Cu Tuệ ơi, biết không? Bàn chân chưa lấm đất Đã cách ông bao rừng Bao đại dương xanh ngắt Bao vòm trời mây bay. Cháu bé xíu bàn tay Nắm vành nôi-trái đất Trái đất hồng gương mặt Nhoẻn nụ cười không răng Cu Tuệ ơi, biết không? Ông ôm cháu vào lòng Thấy căn nhà bé lại Thấy trời cao hoá gần Mọi con đường thiên lý Chỉ trong tầm bước chân Mọi thằng cu cái hĩm Đều hoá ra thiên thần Cả những người xứ lạ Cũng thành bà con thân.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào