Truỵ lạc
Một số bài cùng tác giả
– Bên sông đưa khách– Đàn nguyệt
– Khúc ca hoài xuân Hoài xuân
– Mưa hoa
– Tôi muốn đi Mộng tưởng
Rượu ân ái đắm ngây lòng chán nản Rót tràn đi, rót nữa, tình nhân ơi! Ta lắng nghe gió thoảng ở bên tai Có phải chăng vẫn réo lời thống khổ? Cứ rót nữa! Bao giờ mê quá độ Vơ tóc em lau cặp mắt đờ say Rồi trông ra màu khói thuốc mù bay Ta chỉ thấy những màu tươi sặc sỡ. Ồ những tấm thân nõn nà nghiêng ngửa! Những tràng cười khoái lạc, giọng dòn tan! Những điệu lẳng lơ, khiêu khích, nồng nàn! Những khúc hát lả lơi hay uỷ mị! Hỡi gái giang hồ! Bạn tình ô uế! Biết chăng em, đó là thú mê tơi, Để cho ta không thiết đến ngày mai. Đời ta nữa. - Ngày mai là lúc tỉnh. Cũng như em, tâm hồn ta đã lạnh Tự lâu rồi, từ cái thuở xa xăm Mà ánh sáng chim ca, mà bóng gió âm thầm. Hay nét hoa tươi hay màu lá rụng Cũng đủ khiến cho lòng ta rung động. - Ta ngây thơ như cô gái đương xuân, Nhưng đến nay, cô ấy trải phong trần Đã dày dạn, thấy đời thô rõ quá! Lòng đã tắt không còn tin tưởng nữa, Thì quên đi, quên hết để say sưa, Để mê ly trong thú ái ân vờ Để trốn tránh những ngày giờ trống trải. Em ơi, ta không dám để lòng ta nhớ lại Vì đôi phen trong những lúc điên cuồng Mảnh hồn thơ còn thoi thóp giữa đêm suông Bắt ta tiếc quãng đời trong trắng mãi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào