Mặt trời chìm dần trên Trường Thành Bóng tháp canh đổ trên nền đá xám, Cây đào phai, cánh nhung mịn trắng Gọi mây bàng bạc bay về... 49 ngày Đức Phật từ bi Đọc kinh dưới cây bồ đề trụi lá, Chỉ có những cành cây hoá đá Nghiêng xuống núi Đức Phật thoát trần... Trải hàng ngàn năm Vẫn trụ vững trường thành, Vua chúa đã đi xa khi tôi đến, Chỉ còn cây bồ đề mang quả phúc, vẫn tươi xanh. Tôi ném qua Vạn Lý Trường Thành Một câu thơ gửi về em Hà Nội, Cũng đê La Thành, Cột Cờ vòi vọi Giờ này quê nhà bớt rét chưa? Cây đào phai phủ trắng chân đèo xưa, Nó vua Càn Long xây thành, xây quách, Trăm bậc đá tôi giẫm lên vết chân ông bước, Tiếc chẳng rằng em lên Vạn Lý Trường Thành.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào