Trẻ con ở Sơn Mỹ
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
Cho tôi nhập vào chân trời các em Chân trời ngay trên cát Sóng ồn ào phút giây nín bặt Ôi biển thèm hoá được trẻ thơ Tóc bết đầy nước mặn Chúng ùa chạy mà không cần tới đích Tay cầm cành củi khô Vớt từ biển những vỏ ốc âm thanh Mặt trời chảy trên bàn tay nhỏ xíu Gió à à u u như ngàn cối xay xay lúa Trẻ con là hạt gạo của trời Lốc cát quật vào hàng dương Những mảnh ván thuyền trôi dạt Tiếng gọi từ khơi xa Bầy cá heo nhô đầu ngày động biển Con còng đỏ ngơ ngác Mùi ẩm ướt Tia nắng Bãi cát sáng ngời trước biển đêm Cho tôi nhập vào chân trời các em Hoa xương rồng chói đỏ Bầy chim sẻ lại về Trên ngọn dừa mồ côi Như sau chuyến đi xa Bầy chim đông hơn Và các em đông hơn Những tiếng hò reo ngàn đời Là cơn mưa giữa một ngày oi ả Dội xuống tôi cả bình yên mát mẻ Tuổi thơ đứa bé da nâu Tóc khét nắng màu râu bắp Thả bò những ngọn đồi Vòng quanh tiếng hát Mang trên lưng một giỏ phân khô Mang trong ngực tiếng u u của gió Nắm cơm khoai ăn với cá chuồn Chim bay phía vầng mây Như đám cháy Phía lời ru bầu trời tím lại Võng dừa đưa sóng thở ngoài kia Những ngọn gió đèn dầu Tắt vội dưới màn sao Đêm trong trẻo rộ lên tràng chó sủa Những con bò đập đuôi nhai lại cỏ Mùi rơm nồng len lỏi giữa cơn mơ… Tôi chỉ là trẻ thơ Có nỗi nhớ vô tư quên lãng Có đôi mắt lọc lại những sắc màu Tiếng khóc tiếng cười tan rất mau Bao trò chơi dễ ham chóng chán Là trẻ thơ tôi đổi thay Nhiều giấc mộng Nhiều sóng biển lắm chân trời Mang tấm áo cánh buồm rách tơi Chạy căng phồng gió ngược Nhưng giặc Mỹ đã tới đây và đã giết! Những chiếc bát mẻ đưa lên Mắt tụi trẻ nhìn lợt lạt Những thân hình như trái cây bị háp Phơi ra từng dẻ xương sườn Đàn ruồi bay đen đúa mâm cơm Mỗi củ khoai cõng vài ba hạt gạo Trên quãng đường nắng nung Mờ mịt cát Mẹ gánh con, bà dắt cháu Đứng sững sờ mùa lúa chín tháng ba Cánh cổng khu đồn Nghiến răng ken két Những ngọn đồi xô dạt Buổi sáng ấy tu hú kêu Trên núi Đầu Voi Tiếng chim đỏ rạng đông xoè nan quạt Ôi lá xanh lá non bàn tay chấp chới Mặt đất đầy gương mặt trẻ con Lời mẹ nựng chưa tan trên đầu lưỡi...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào