渡頭春草綠如煙, 春雨添來水拍天。 野徑荒涼行客少, 孤舟鎮日擱沙眠。

Độ đầu xuân thảo lục như yên, Xuân vũ thiêm lai thuỷ phách thiên. Dã kính hoang lương hành khách thiểu, Cô chu trấn nhật các sa miên.

Cỏ xuân ở đầu bến đò, xanh biếc như khói, Lại thêm mưa xuân nước tiếp ngang trời. Đường đồng nội vắng tanh, ít người qua lại, Ngày thường chiếc đò cô độc ghếch mái chèo lên bãi cát mà nằm yên.

渡頭春草綠如煙, Độ đầu xuân thảo lục như yên, Cỏ xuân ở đầu bến đò, xanh biếc như khói,

春雨添來水拍天。 Xuân vũ thiêm lai thuỷ phách thiên. Lại thêm mưa xuân nước tiếp ngang trời.

野徑荒涼行客少, Dã kính hoang lương hành khách thiểu, Đường đồng nội vắng tanh, ít người qua lại,

孤舟鎮日擱沙眠。 Cô chu trấn nhật các sa miên. Ngày thường chiếc đò cô độc ghếch mái chèo lên bãi cát mà nằm yên.

Chú thích: [1] Nước vỗ trời. Lấy theo bản Đào Duy Anh. (Các bản Dương Bá Cung, Nguyễn Gia Tuân đều ghi “nguyệt phách thiên”). Chúng tôi thiển nghĩ đây là cảnh trời xuân có mưa ban ngày.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào