Là sợi đường tơ dịu quá trăng, Là bao nhiêu ngọc cũng chưa bằng. Cả và thế giới như không có: Một vẻ yêu là một vẻ tân. Đã có khi nào cô ước mơ Rồi đây khai mạc cuộc đời thơ... Bằng đêm hôm ấy, êm như rót Lời mật vào tai ngọt sững sờ! Nhưng cái gì thơm đã tới kề, Tôi e tình tứ bớt say mê, Không còn ý nhị ban đầu nữa; Sẽ chán chường và sẽ chán chê. Cho nên tôi tưởng tối tân hôn Chưa tới, còn xa để được buồn... Để sống trong niềm thương nhớ đã, Để còn mường tượng đến giai nhơn.

Có bản in thêm lời đề tặng của bài thơ: “Tặng Mộng Cầm”. Mộng Cầm là một người yêu của tác giả.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào