Lìa cõi Mộng, dong thuyền qua bến Tục, Đoái hoài chi băng tuyết sẽ vùi chôn. Em khao khát dìu Anh tìm hạnh phúc, Ở men nồng chăn ấm tối tân hôn. Đuốc hoa tỏ, xiêm y càng rực rỡ, Khói trầm dâng, son phấn ngát lây hương. Da thịt cháy, nhưng còn hơi bỡ ngỡ, Nấp sau rèm tơ lụa mỏng hơn sương. Vàng di gót, đầy tay châu với ngọc, Cổ long lanh loà chói những kim cương. Nhưng đã biến, trên mầu nâu mái tóc, Vòng linh quang phơn phớt của Thiên Đường. Rượu hợp cẩn đem theo từ Nguyệt điện, Mấy vò thơm chuốc mãi tận sông Ngân. Nhưng đến lúc kề môi trên miệng chén, Chỉ than ôi nồng cháy những men trần. Kìa, nệm gối đương chờ ta xô lệch, Thầm bên tai nhắc gọi phút điên say. Và đương rụng, giữa luồng giăng chênh chếch, Cánh hoa tàn sau chót của Thơ Ngây. Thôi hết nhé! Thoả đi, niềm rạo rực! Từ cung trăng rơi ngã xuống trần gian. Ta sắp uống bùn nhơ, và sự thực Sẽ mai đây giầy xéo giấc mơ tàn.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào