Tới biển
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thanh Thảo
Một số bài cùng tác giả
– “Có cách gì kể lại những giấc mơ”– Chân cò
– Khúc ba
– “Một dân tộc dựng lên Ăngco”
– Hà Nội - nhìn về phía tôi
Giờ anh về với biển Ngọn sóng gào từ xa bỗng phủ trắng chân mình anh ngấm muối toàn thân Anh dầm trong gió, dầm trong nắng Câu ca dao vị mùa thu đầm đậm Những con còng vẽ ngoằn ngoèo trên cát Những dấu hiệu hồn nhiên gửi đến bầu trời thân hình em trong sáng tựa đất đai nơi thu hút màu xanh và ngọn lửa làn da mặn gọi cánh buồm về thở giọng nói nặng trầm trong đêm cát âm vang. ... Củ khoai lang vùng cát ngọt lừ em cười khẽ phía sau rào bông bụt trời trở nam chắc lắm cá chuồn bà tỉ tê vá lưới ngoài sân gió nhí nhảnh luồn qua từng mắt lưới bàn tay bà chứa bao nhiêu tiếng nói hàng trăm cơn bão, hàng trăm đêm động biển bàn tay thắp sáng lửa chài khoả cát trên mồ con mồ cháu giữ lại những gì không thể mất bà ngồi đó giữa con và biển bàn tay vá lành những mảnh đời riêng. Chúng mình là của nhau ấm áp dưới mặt trời ta đã sống như cây xương rồng trên cát đã sống được nơi tưởng chừng cạn nước mà lặng lẽ nở hoa... Những dòng sông băng qua những vết thương về với biển đâu phải tìm yên nghỉ tới cửa sông là bắt đầu sóng gió những cây giá xoay trần ngâm nước giữ phù sa. Và những gì anh khát khao lâu nay anh đã thấy khi tìm về với biển lúc em vốc lên bàn tay nước mặn là em đã gặp cuộc đời anh dưới mặt trời đang chầm chậm kết tinh hạt muối nhỏ ngây thơ thuần khiết nó sung sướng được hoà trong sóng nước để cuối cùng đọng lại trên môi.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào