Tiếng đàn kìm của người giữ rừng lịch sử
Một số bài cùng tác giả
– Dấu mùa xuân– Nỗi hoài phố
– 5 giờ sáng Đà Lạt
– Bên này Vàm Cỏ Đông
– Cóc tai
Tặng chú hai Tường, người giữ rừng lịch sử Tây Ninh buồn lắm khi từng cánh hoa dầu rơi buồn lắm khi bàn chân người mất hút mặt trời chìm xuống lòng hồ bỏ người cô độc gió rừng về rát lạnh một mảng lưng người về rồi còn tiếng đàn kìm khắc khoải vỗ về ngàn gốc dầu tơ mười năm ở rừng quen từng chiếc lá tiếng đàn ngẩn ngơ cả cành khô mười năm giữ rừng làm người đốt lá không còn nhớ bao mùa đã rơi mười năm tiếng đàn bơ vơ một nhịp ai về quên cả người rồi đêm lởn vởn những bóng trăng trắng xoã lào xào như tiếng quân về ai khát nước giữa đêm gọi cửa ai khơi than hồng hơ ấm bàn tay có tiếng lốc cốc như tiếng ngựa dừng trước ngõ mở cửa... chỉ luồng gió lùa lạnh ngắt! một người về trăm người nằm lại phía kia mười năm giữ rừng cùng cây đàn tri kỷ đêm gảy khúc ly hương ngày ca sầu biệt xứ bỏ sau lưng dòng sông bến nước bỏ con đò tơ duyên còn lại nửa bầu rượu trắng mang về rừng canh cửa trăng khuya thi thoảng một tiếng cười thi thoảng vài giờ ồn ã người đến rồi người đi vội vã tiếng đàn kìm lạc dây giữa tịch liêu rừng thăm thẳm xanh rờn lá biếc một cành khô treo ánh mặt trời chiều
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào