Người bảo ông điên, ông chẳng điên, Ông thương ông tiếc hoá ông phiền. Kẻ yêu người ghét hay gì chữ, Đứa trọng thằng khinh chỉ vị tiền. Ở bể ngậm ngùi cơn tới lạch, Được voi tấp tểnh lại đòi tiên. Khi cười khi khóc khi than thở, Muốn bỏ văn chương học võ biền!

Chú thích: [1] Chữ nghĩa văn chương chỉ tổ làm cho người yêu thì ít, kẻ ghét thì nhiều, chả hay ho ích lợi gì. [2] Do câu tục ngữ “Ở bể vào ngòi”, nghĩa là đang ở chỗ rộng bị vào chỗ hẹp, tù túng. Câu này có bản chép là “Ở biển ngại ngùng cơn tới lạch”.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào