Thờ cúng
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Trãi
Một số bài cùng tác giả
– Đào hoa thi bài 1– Giang hành 江行 • Đi thuyền trên sông
– Loạn hậu cảm tác 亂後感作 • Tàn giặc cảm tác
– Mộ xuân tức sự 暮春即事 • Tức cảnh cuối xuân
– Tống tăng Đạo Khiêm quy sơn 送僧道謙歸山 • Tiễn sư Đạo Khiêm về núi
Trong nhà vận thịnh suy có mệnh, 270. Đạo quỉ thần thì kính viễn chi, Nắng mưa giải kiết có khi, Phải chăm cơm thuốc, đừng mê cốt thầy. Nhà chẳng quét, quét hay có rác, Đã bói ra, bỏ nhác sao đành, 275. Cao tay mấy kẻ có danh, Bùa bèn chẳng bỏ là tinh hiện vào. Suy cho thấu, tà nào phạm chính, Cứ thánh kinh cảnh tỉnh dị kỳ, Kìa như mấy kẻ tăng, ni, 280. Thôi tuần cúng Phật, lại khi vào hè. Nam mô phật rù rì hai chữ, Đua nhau rằng tín nữ thiện nam, Miệng rằng chừa độc chừa dâm, Tay lần tràng hạt dao găm một bồ. 285. Kẻ trốn việc ở chùa cũng có, Kẻ lộn chồng, trốn chúa cũng nhiều, Gian ngoan rất mực làm kiêu, Mượn danh Hoà thượng, lợi điều tham dâm. Chẳng qua lũ ngu dân hoặc thái, 290. Phúc đức đâu nghĩ lại mà coi. Trước sau có bấy nhiêu lời, Bảo nhau gìn giữ nên người thơm danh. Dù ai nấy có tình chẳng cứ, Thói Thọ Dương vẫn giữ không chừa, 295. Ngày ngày mắng sớm đòn trưa, Thường thường dạy dỗ mà ra tuồng gì. Cành kia lớn sợ khi khó nắn, Sắt nọ mài ắt hẳn nên kim, Diễn nôm cho tiện mà xem, 300. Dạy nhà trước đã mới đem dạy người.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào