Thị xã tự hào của em Mấy năm rồi, tôi đi tôi lại đến, Màu rêu trước chiến tranh còn in trong hoài niệm, Những lòng đường ba thước hẹp con con! Có gì khác đi không: Hai bờ đá nhô cao ven con sông mùa cạn Trẻ em thả những đốm diều nắng sáng Tán bàng in sắc đỏ giữa trưa yên. Thị xã tảo tần của em Những cửa gỗ, mái tôn, đã mấy đời chắp vá, Em cảm biết cái nghèo sâu sắc quá Đôi mắt buồn thăm thẳm những yêu thương... Nhưng em còn làm tôi ngạc nhiên hơn Trước ánh mắt mở to, đầy lo toan cao đẹp, Cuộc sống sau chiến tranh, nhiều băn khoăn chật hẹp, Càng cần tấm lòng rộng lớn bao nhiêu! Tôi đi trong ráng chiều Hoàng hôn đỏ trên lò nung sắp dựng, Nhà máy sứ xoè cao như trang thơ trải rộng, Những dòng thơ dần hiển hiện quanh em... Những chùm đèn lồng rạo rực sáng vào đêm Như khát vọng trong em thắp thành hoa phát sáng! Em sôi động, giữa niềm tin thanh thản: Nhìn mọi thứ dựng xây, đã đủ thấy yêu đời! Thị xã già nua, so với con người Và bé bỏng trước tầm nhìn mới mẻ, Cứ đổi thịt thay da, vươn dài mạnh khoẻ, Từ mỗi tấm lòng tươi tắn như em!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào