Buổi sớm gương mặt em như xa vắng anh đi những phố hè tìm mọi mảnh đường quen lổ đổ tinh mơ rêu phủ đường cong xa vời gạch lửa phơi đỏ thắm Đã từng mưa ở đây Nắng đã từng trắng mảnh tường tươi này anh thuộc lòng dấu cũ em qua Bữa ấy chúng mình đi trong đêm lửa đạn sông Hồng mưa lũ tay em lạnh mà không run sợ anh nghĩ ngày mai còn trời đạn ấy mặt anh thì xạm cháy nhưng ngày mai ơi chớ vắng bàn tay em trên đôi vai người lính của ta cứng cỏi từ năm vào cuộc ngày mai ơi Hà Nội không phai suốt một ngày bầu trời thăm thẳm nhớ riêng em tôi nhớ những gì tôi chưa có được thảm cỏ bờ sông Hồng non tơ màu cẩm thạch nghiêng chào giã biệt nếu ta có lỗi với em cũng vì ta muốn mình không có lỗi trước mặt em còn được tươi cười giọng vang và trẻ mãi bao giờ ta cũng chỉ là ta thôi Cùng với những gì ta mến yêu sầu tư mộng tưởng thảm cỏ bờ sông Hồng phủ bọc trái tim nơi sâu kín ấy cũng đã bị đạn bom chạm tới những tròng mắt đảo điên để ý đến ta rồi đừng buồn em nhé, bây giờ hồi em buồn nhớ anh còn buồn hơn Em nhỏ bé mà trắng tinh trước mặt thảm cỏ dòng sông cầm tay một bông đại đóa em ạ, chớ buồn anh vào cực Nam đây.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào