00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 08:27

Lúc bình minh mà vắng cả sắc màu anh nằm xuống nhìn lên kia vô vọng anh đã hét trong phòng im cửa đóng lúc thương người lại giận chính mình thôi đêm lúc lặng thinh nghe vắng vẻ cuối trời ai chẳng đến với anh như thế cả chắc vì em nên gió chiều rực rỡ nửa khuya rồi mưa lạnh thấm hai ta đường vẫn cũ xưa trời thẳm vẫn cao xa có chăng mới là giọng em hát đó có chăng mới tiếng cười em nho nhỏ vỡ tan dần trong thầm lắng lòng anh ôi chim xa của đôi cánh ân tình của tiếng hót làm vui làm đau đớn của tĩnh mịch ngẩng trông lên cao thẳm của tình yêu trời đất đã ban cho sóng biển vừa reo hai ta lên bờ không tất cả có lẽ là phải thế không thể khác chắc sẽ là phải thế mang nỗi sầu tha thiết nhớ yêu em.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào