Nhập thế cục bất khả vô văn tự, Chẳng hay ho cũng húng hắng một vài bài. Huống thân danh đã đỗ tú tài, Ngày Tết đến cũng phải một vài câu đối. Đối rằng: Cực nhân gian chi phẩm giá, phong nguyệt tình hoài, Tối thế thượng chi phong lưu, giang hồ khí cốt. Viết vào giấy dán ngay lên cột, Hỏi mẹ mày rằng dốt hay hay? Rằng hay thì thực là hay, Chẳng hay sao lại đỗ ngay tú tài! Xưa nay em vẫn chịu ngài...

Có người nói Tú Xương làm câu đối không dùng chữ sách, viết toàn sáo mép, câu đối Tết lại không đả động gì đến xuân, sao mà vô vị thế. Nhưng chính bài này hay và thú vị ở điểm đó, vì ông chủ ý hài hước nên mới làm ra vẻ huênh hoang vô vị để rõ cái ngông. Ông muốn nói cái hay của ông, người đời biết sao được, chỉ có bà Tú mới biết mà thôi. Chú thích: [1] Chữ Hán: 入世局不可無文字. Nghĩa: Bước vào đời không thể nào không có văn chương chữ nghĩa. [2] Chữ Hán: 極人間之品價,風月情懷;最世上之風流,江湖氣骨. Nghĩa: Cái phẩm giá tột cùng ở cõi người ta là tấm tình với trăng gió; Sự phong lưu bậc nhất trên cõi đời là cốt cách giang hồ. [3] Bao hàm cả hai ý: chịu cái tài hay chữ của ngài và chịu cái tài chơi ngông của ngài nữa.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào