Bây giờ là mùa đông Không còn mưa đâu để chúng mình chạy vòng vèo phố xá Xoè tay ra làm chi khi cây đã thôi trút lá Quay về thôi em… Bây giờ là mùa đông Phố đã già đi một chút Chiếc khăn len trên vai em Chỉ còn mơ hồ trong ngõ sâu hun hút Bây giờ là mùa đông Chẳng còn ồn ã để vui Chẳng còn vàng cúc để mênh mang bùi ngùi Chỉ còn cuộc rong chơi đơn độc Bây giờ là mùa đông Cái điệp khúc cứ lặp đi lặp lại Như những cuộc rong chơi tẻ nhạt và nhàm Suốt thời hai mươi tuổi Câu hát Phú Quang nỗi nhớ Phú Quang Đằm sâu trong tiềm thức Mùa đông dù có thực Mà sao lòng mình vắng hoe Không có gì đâu em Khi mùa đông đi qua nơi ta đã đi qua Khi câu thơ rơi vào chốn không nhau và nỗi nhớ trở nên xa lạ…

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào