Khổ chưa vì biết làm thơ Nên thương nhớ sẽ lơ ngơ ráp vần Thà trơ trơ hoặc đần đần Hăm bốn chữ cái đâu vần vò ta Nhớ em là dính thơ ca Thơ ca là dính bùa tà ẩm ương Có mà nằm sấp xuống giường Cũng không dẹp nổi thơ cương đòi trào Nhớ em là cất giọng gào Chửi vung thiên địa thế nào... (lại) thành thơ Mẹ kiếp! Cái đầu mộng mơ Người ta đá đít vẫn vờ không tin Áo phông mặc với quần Jeans Cái thằng thi sĩ trong tim ồn ào Thơ ca viết như cào cào Ngẩn ngơ hát mãi bài "chao, nhớ nàng" Nhớ chó gì, cứ làm hàng Khoe nỗi đau họ Chí càng tiểu nông Gọi rượu nốc từng bi đông Đếch say nổi, mắt chong chong nhìn trời Thơ lục bát dễ như chơi Thơ lục đũa rõ ràng lời phàm ăn Nhớ em hay nhớ gối chăn? Mẹ kiếp, quên, sao khó khăn thế này Thà rằng chẳng biết lại hay Không thơ có lẽ dăm ngày là quên

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào