Tâm sự
Một số bài cùng tác giả
– Mùa xuân buồn lắm em ơi– Buổi sáng học trò
– Cần thiết
– Lúc chết
– Tuyệt chiêu
Mỗi lần làm xong một bài thơ Tôi đều muốn dứt bỏ chỗ đông người Trở về nơi sum họp của trăng sao Mà đọc lên những lời tình ái say mê Mà đọc lên những lời đắm đuối Như những sao đêm sao chìm trong bóng tối Người thuỷ thủ già vẫn lặng lẽ nhổ neo Suốt một đời người Tôi vẫn làm người con trai mười tám tuổi đi cầu hôn Có người hỏi rằng: sao không chán nản van xin? Tôi xin thưa: ngày tháng không thể làm mòn phai những lời đắm đuối Người bảo dại khờ? Thưa vâng, tôi chỉ là một người trẻ tuổi Nhưng nếu người trách là cuồng tín Tôi phải xin thưa: bị lừa gạt đã nhiều Nên nguyện suốt đời thật dạ thương yêu Nên nguyện suốt đời vĩnh viễn làm thơ Cho những người con gái lấy chồng Mang theo làm vốn liếng... Người có hỏi: chẳng có ai hẹn hò sao cứ một mình hò hẹn Và người cười - Tôi chẳng dám hờn ghen Tôi nói chuyện ân tình dù chẳng có quyền uy Tôi mến, tôi yêu chứ đâu dám sắc phong cho tình ái Còn vụng dại, thưa vâng, tôi vụng dại Tôi dại khờ mà vẫn cứ say sưa Chuyện đời người làm gì có lượng cân đo Thì tình ái biết đâu mà suy tính Nên tôi muốn một lòng thành khẩn Dâng cuộc đời chuyện tình ái đam mê Không phải tôi sợ lao tù Mà chỉ vì yêu mến loài người Nên giãi tỏ niềm riêng để cùng thông cảm Dù người nghe, dù người chẳng muốn Tôi biết làm sao? Thơ không phải là một giải trí trường Để các người rủ nhau vào du hí... Cho đến bao giờ cả lòng người cũng yêu đương mà mở toang cửa ngõ Nếu thấy cần tôi sẽ bỏ làm thơ (bỏ làm thi sĩ) Bỏ cái nghề thầy kiện già biện hộ cho tình yêu Để cùng bạn bè bốn phương Gục đầu trong hạnh phúc
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào