Khi bàn tay anh vừa chạm vào nắng Là anh đang chạm vào bóng dáng em Da thịt xưa, còn nguyên sơ hơi ấm Môi chớm nồng đã lạnh cóng lòng sông. Dòng Ngã Bảy chở tình về mấy ngả? Để em buồn tím cả áo thơ ngây Cũng có thể, chỉ một mình anh hiểu Tình yêu bắt đầu từ những thiên tai. Con nước chảy, đâu quay nguồn trở lại Buổi chiều trên vai khuất dấu bến bờ Dòng nước mắt hay dòng sông vô tận Mất em rồi, sợi tóc cũng thành thơ. Anh cúi xuống, nương nhờ triền sóng ngược               Vỗ ngang đời cho buốt giá cơn đau Để tim em được một lần nhỏ máu Chạm tay vào trời đất hóa bể dâu...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào