Anh đừng nhớ làm gì năm tháng cũ Đò đã xuôi dòng sông cũng khác rồi Đã trải qua biết bao mùa mưa lũ Mặt sông giờ trong vắt tấm gương soi Anh có thể nhìn thấy đáy sông con nước mặn mòi Cả những rong rêu với con thuyền rách nát Sông chẳng dấu quãng đời mình mất mát Vòng tay ôm không xiết một cánh buồm... Anh thân yêu, xin hãy rộng lòng Đón nhận lấy nửa đời còn lại Cả những rong rêu và con thuyền gãy lái Chiu chắt phù sa vẫn bồi đắp đôi bờ Xanh mỡ màng ngát mắt những triền ngô Bông hoa dại nở vàng trên lối vắng Tiếng sáo diều vi vu trên miền quê tĩnh lặng Hoa táo thơm ngào ngạt khắp vùng Anh thân yêu, đừng nhớ nữa những chuyện buồn Bão cấp chín qua rồi ta không ngã Trời xanh biếc như thách đùa với gió Giữa nhân gian không khí vẫn trong lành Chim lại tha mồi, lại làm tổ hót vang Sông lại nối nhịp cầu bao năm gãy Nước trong vắt để anh nhìn thấy đáy Có rong rêu và rách nát những con thuyền Chẳng hề gì, hãy nắm lấy tay em Ta sẽ tới những bến bờ mới lạ Xin hãy quên những chuyện buồn quá khứ Biết thương nhau, nguyện thế cũng vui rồi

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào