Cậu ở đâu những lúc mình viết những dòng này Có khi nỗi vui của ta trào sóng trắng Và khi khác là nụ hoa thầm lặng Cậu bao giờ cũng nâng đỡ mình lên Bằng đôi tay bền như gỗ nặng Những cánh cửa mở ra đóng lại không ngờ Mình đọc thấy đôi lần trong mắt cậu Màu mắt đen dồn hết cho ánh sáng Như khoảng tối trong tay người họ sĩ Được nén chặt để nổ bùng ngọn lửa Chúng mình đã sống chúng mình đã đi Mà miệng cậu ngây thơ như là trẻ nhỏ Mà mắt cậu trong veo như buổi sáng mát trời Gió chướng xanh đến nỗi mình ngợp thở Ta vươn tới chân trời vô tận mãi Lòng khát khao ý nghĩ cháy trong đầu Những người anh em tay siết chặt tay nhau Hàng ngũ dồn lên muôn đợt sóng Tiếp tục sống tiếp tục làm cách mạng. Còn bao nhiêu các anh chị Những người tôi quen biết Những người tôi chưa một làn gặp mặt Mỗi cuộc đời như quyển sách mở ra Không tài nào ta đọc song trang chót Em mỉn cười em hát tôi nghe Chị sửa lại vành khăn anh lau súng Ăn chung nồi cơm rồi đổ về muôn hướng Đất nước đi đây hết thảy Con Người Bóng họ toả mênh mang ngày nắng gắt Họ đi như gió họ đứng như rừng Lúc nằm xuống họ hoá thành mặt đất B.52 thuốc khai quang chúng hòng chi huỷ diệt Cây trâm bầu bị chặt đứt bật chồi lên Những chồi non sáng quắc giữa đêm đen Tôi đã thấy màu xanh chỉ một màu xanh ấy Tràn tới cả nơi tận cùng khô cháy Nới trảng cát hắt lên thứ ánh trắng ghê người Còn nở những cánh hoa li ti biêng biếc Và đâu đó cứ chảy ngầm mạch nước... Ôi phút này tôi xin được cầu mong Về trong hồn tôi các chị các anh Những người đã đi qua con đường nhỏ (Trong chiến tranh vẫn một con đường đó Nối mọi tấm lòng yêu nước đến cùng nhau) Bài hát rặng trâm bầu Võng mắc bên công sự Thằng em tôi đã chết Bây giờ em về đâu? Buổi sáng những trái dừa non long lanh chùm ngọc bích Bao người tôi yêu là những trái dừa ấy Lặng lẽ hút nắng và gió Chuẩn bị cho đời dòng nước ngọt Ẩn bên trong lớp vỏ thảo hiền Có thể nào tôi đã vội vàng quên Mùa xuân của các chị Mùa hạ của các anh Nắng loang loáng trên vai người chiến sĩ Dòng sông cuốn đất nước chao đảo Trung đoàn băng qua đồng cỏ mùa khô Đám cháy dựng lên những bức tường vàng sẫm Những cánh chim tả tơi trong vầng khói Mặt trời như quả cam nóng rực ngang đầu Tiểu đội trưởng Lê Văn Mười -bạn tôi Hạ chiếc trực thăng đầu tiên bằng hoả tiễn tầm nhiệt Quả đạn mang sức nóng mùa hạ năm 72 Nổ giữa trời một quầng da cam chói Đây mùa đồng khởi những mái nhà Ngày giải phóng những bông hoa Đây cuộc vùng lên của bùn đất Gió mài dọc bờ kinh Khiến dòng nước sáng loà như kiếm thép Chúng ta đã đi vào đã rắn lại đã bước ra từ chiếc nôi nhỏ -địa hình Bàn chân trần thường bỏ qua cái chết Và các chị các anh còn dắt tôi đi Tôi sung sướng làm thằng em út Được cùng bạn bè bắt cá dưới hố bom Ăn Nắm cơm mà chị Sáu chia đều Uống rượu với anh Tư đã tới một bữa Nghe anh Ba nhắc vài câu chuyện cũ Đất nước này ôi tất cả đời ta!

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào