Sự phong lưu xưa kia anh đã chải mọi mùi; bây giờ nhà xiêu vách nát, con đói vợ rét, dễ anh ngồi sao yên Chết trong lưng không sẵn đồng tiền, đôi ba câu hão (anh mới phải) kiếm ăn miền sẩm soan Kể từ ngày (mà) trống hát chốn nhân gian, mắt xanh (anh) chẳng để khách hồng nhan có một ai vào Cái cách ăn chơi anh nghĩ thế (mà lại) có bên hào, gầm giời một chiếu chẳng lúc nào anh không xuân Ở đời nhắm mắt (mà) đưa chân

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào