(Lưu, Nguyễn xin về, hai tiên nữ tống biệt) Hai tiên nữ nói: Hai chàng nay đã nhớ đến quê hương mà muốn về, chúng tôi nghĩ giữ lại làm sao cho tiện! Vậy xin kính đưa ra tới cửa động này mà có nhời thưa rằng: Hai chàng, Bởi tiền thế nhiều phần phúc đức, Nên ngày nay kết bạn tiên cung. Nhưng nợ trần vướng vít gỡ chưa xong, Xui cõi tục mơ mòng còn tưởng nhớ! Nay đến lúc kẻ đi người ở, Thôi từ nay vĩnh cách tràng ly. Ngãi trăm năm còn một khúc ca thi, Dâng quân tải để làm nghi tống biệt. Ngâm: Lá đào rơi rắc lối Thiên Thai, Suối tiễn, oanh đưa, những ngậm ngùi!    Nửa năm tiên cảnh,    Một bước trần ai, Ước cũ duyên thừa có thế thôi.    Đá mòn, rêu nhạt,    Nước chảy, huê trôi, Cái hạc bay lên vút tận trời! Trời đất từ đây xa cách mãi.    Cửa động,    Đầu non,    Đường lối cũ, Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào