Rào giậu ta bà
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lam Điền
Một số bài cùng tác giả
– Mầm mông muội– Tìm dấu tình yêu
– Nhân bài viết về thơ Nguyễn Duy
– Ngẫu cảm
– Nhớ biển
Một vùng thương nhớ sau lưng núi mây cũng về xa nắng cháy da em mang củi đuốc tìm cơn khát bảy ngọn đèo cao khuất xóm nhà, Nơi ấy lũ về trong chớp mắt nhưng người trôi dạt dứt không ra ngước lên lẻ bóng trường sơn lắm mười ngón chân đen đủi thiệt thà, Ai bảo rừng cây trơ trụi suốt tay gầy đổi chác mấy xương da miếng ăn đặt xuống thành duyên nghiệp mắt trẻ chông chênh đợi mắt già, Rồi vẫn tìm nhau trong rốn lũ đá nguồn tâm sự với trăng sa chim trời bặt tiếng về hơi đất lẫn giọt mưa nguồn lộn cỏ hoa, Ấy vùng tít tắp trời quê mẹ em gọi mười năm tiếng vọng qua có lẽ giậu rào ven lối ấy còn men theo khắp dạo ta bà…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào