00.00
Đăng bởi Admin vào 16/03/2026 19:25

Ta nói với cánh đồng mùa gieo hạt Những mầm xanh ấp ủ sẽ đội qua lớp vỏ xù xì để vươn về phía mặt trời Có cơn gió mùa xuân thì thào hát khẽ câu hát thanh bình                                               từ muôn thuở rồi đọng lại với màu nâu của đất. Ta nói với dòng sông đầy ánh sáng đang tan ra thành muôn con sóng nhỏ đổ về phía bờ Sông làm từ suối nhỏ rồi đổ ra biển lớn Vị mặn của đại dương có trong nước mắt và mồ hôi nhân thế đã từng rơi. Ta nói với con đường nhọc nhằn vắt qua xóm nhỏ đi qua cả phố phường đang rậm rịch tiếng của đất đang thở và sinh sôi trong ánh mai ngày Con đường lớn có muôn ngàn ngả rẽ Và sự đơn côi nằm ở chặng cuối khi con đường dẫn ta tới lòng bàn tay đầy tham vòn của riêng mình. Và bây giờ Ta biết nói gì với khoảnh khắc yên lặng của bình minh khi giọt sương mai đang tan biến đi trong màu xanh ngọc ngà của lá cỏ. Không! Chỉ có tiếng thở dài của gió xuân là nói được nhiều điều.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào