Nhân bài viết về thơ Nguyễn Duy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Lam Điền
(tặng em) Này em, báo có đăng không Hay bài đã tỏng tòng tong mất rồi Cái thời dốt nát lên ngôi Anh em nhà báo vẫn ngồi lên trang Cái đời đắng dọc cay ngang Phóng viên thì vẫn cứ đàng hoàng vui Nợ nhau tiếng khóc câu cười Nợ dân một cách sống đời công dân Nếu mà báo có lần khân Thì bài anh sẽ cắt dần thành tin Như con dông ở quê mình Nằm trong hang cát trùng trình ăn đuôi Mình ăn bớt thịt mình thôi Để cho yên bụng những người ăn nhau Dằn lòng những chữ cùng câu Biết đâu móc ở trên đầu ngoặc ai Cứ nhìn về phía tương lai Báo công khai báo công khai rất mùi Còn bao nhiêu chuyện lấp vùi Bắc thang lên cậy ông trời lên trang…
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào