00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 10:03

có thương lắm ánh trăng rừng lãng mạn cũng phải về thôi sông nước đang chờ con sông mênh mông cong dài theo đất nước phù sa đắp bồi nên vóc hài thơ cũng phải về thôi nơi tôi đã sinh ra sóng sông Tiền đẩy đưa câu hát bờ sông Hậu dịu dàng tắm mát câu vọng cổ buồn xàng xê líu rơi rơi ai đi xa mà chẳng ngậm ngùi ngoảnh lại nhớ con nước chiều tím ngắt hàng dừa nghiêng nghiêng lúng liếng mắt mười lăm trăm rằm bơi qua cồn cát có thương lũng sâu heo hút thầm lặng nắng mong manh tưới lên khói bếp chiều có thương bản xa dốc cao rền tiếng thác đêm cồng chiêng khắc khoải vướng chân cũng phải về thôi cây đa bến cũ phù sa đỏ đôi dòng độ lượng chờ tôi từ bao giờ tôi thành người có hai quê miền núi miền sông trái tim chia hai nửa một nửa giăng giăng sương rừng một nửa chập chờn khói nước biết về nơi đâu? đêm nằm co gặm nỗi đau cồn cào xót buốt ở núi nhớ mùi ô môi hăng hắc trưa hè về sông nhớ tiếng chim rừng khuya cô đơn gọi bạn... cũng đành xa núi non bỏ lại rừng thăm thẳm về đồng bằng giấu trong tim trăng khuya thả xuống dòng sông khóc gọi lũng chiều...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào