Phố Lò Đúc Hà Nội
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Một số bài cùng từ khóa
– Chùa Trấn Bắc Chơi chùa Trấn Quốc– Thăng Long hoài cổ
– Hà Nội - phố
– Đêm Hà Nội nhớ
– Cảm thức Hà Nội
Phố Lò Đúc Có hàng cây thẳng vút Hàng cây quanh năm xanh Chim từ rừng xa về làm tổ Mang tình người quyện vào trong tiếng hót thanh thanh Phải rặng xà cừ Hay rặng lim đất? Con cháu những người thợ đúc Nay thao thức Đi trong tiếng rì rầm ngàn năm... Xưa phố Lò Đúc Lặng lẽ âm thầm Người làm rượu vào nhà máy rượu Mắt quay cuồng trong tiếng còi tầm rú điện Người bốc vác Không vác nổi cuộc đời Trên bến phà đen Người thợ đúc Mỗi ngày tưởng mình Bị thiêu trong lò lửa Hàng cây - những chứng nhân lịch sử Lõm vết giầy đinh Lính ma tà lính kín Cẩm mật thám Tây đoan Phố Lò Đúc đen hơn đêm đen Và trũng hơn con mắt trũng Người Lò Đúc Từ cuộc đời cùng cực Vùng lên Như ngọn tầm vông cao vút Sắc tựa mũi gươm Xé màn đêm rách nát Đã bốn mươi năm Đường phố nay tâm sự cùng ta Đây khu nhà Thọ Lão ba tầng Gió từ sông Hồng về vẫy Những áo tím, áo hồng Cô sinh viên y khoa, con cháu những người thợ đúc Hôm nay đi vào lý túc Ngực như buồm căng... Anh đón em Ở góc ngã ba này Nơi bom bi và bom nổ chậm Từng giết cụ già em nhỏ phố ta Còn chập chờn trong giấc mơ sâu thẳm Phố Lò Đúc Cùng ba sáu phố phường hành quân Như cái tuổi đôi mươi cả nước Tuổi đôi mươi đón đầu bão táp Tuổi đôi mươi kết bè vượt thác Tuổi đôi mươi ra đi chiến dịch Mang theo màu xanh thẳm hàng cây... Ôi! rặng xà cừ, lim đất Mỗi vòng cây - một tuổi cuộc đời Bao giờ tan hết giặc Ta về Lò Đúc Chim vẫn thức, hàng cây còn nguyên ... Bốn mươi năm hàng cây, xanh một góc Trường Sơn.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào