Ông già người Trung Quốc
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Ông già người Trung Quốc Sửa một cái ghế mây. Ông chuốt từng sợi dây, Ông căng từng nốt buộc Nhè nhẹ tay ông chốt Cái ghế bành lung lay. Chính nói ông ngồi tựa Ông khuỳnh rộng hai tay, Chỉ đường đi, nước bước Cho con cháu ngày ngày... Ngẩng mặt nhìn trời mây, Ông ngắm khu nhà mới Ngắm đoàn xe lao tới, Ông ngồi đó rất lâu... Mái tóc ông đổi màu Thế hai chân vững chắc, Tới khi mặt trời tắt Như đông, lại nhìn tây, Tít tắp những đường cày Bao mầm cây nảy lộc... Ông già người Trung Quốc Đối diện với hoàng hôn, Ung dung nâng tẩu thuốc, Vạch đường đi nước bước, Cho con cháu hôm nay, Cho bao người ngày mai...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào