Những cây cau đã trổ hoa yêu thương xa lạ nơi không khí biến ta thành lặng lẽ dẫu muốn ồn ào biết ồn ào với ai. con đường làng mấy mươi năm mòn dần dưới chân người, chân trâu, chân mưa đường lầy thụt dẫn về yên tĩnh ta đã có những con chuồn chuồn, con cá, con cua ta đã có nỗi cô đơn ngọt ngào trẻ nhỏ, gần như một bức tường vô hình dựng lên bao bọc tuổi thơ quê nhà mấy mươi năm xa cách thỉnh thoảng ta về nhìn ngắm lại phần đời đầu tiên con đường loang những vết bùn nơi mùi hoa cau thơm đậm hơn lúa xanh hơn dòng sông hiền hoà hơn tất cả hoàng hôn đến như một người gánh rạ gánh sắc vàng đang sẫm dần.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào