Сохраню ль к судьбе презренье?. А. Пушкин Раскаиваться? Поздно. Да и в чем? В том, что не научилась лицемерить? Что, прежде чем любить, и брать, и верить, не спрашивала, как торгаш, - «почем?» Ты так сама учила... Как могла помыслить, что придешь заимодавцем, что за отказ - продать и распродаться - отнимешь всё и разоришь дотла. Что ж, продавай по рыночной цене всё то, что было для души бесценно. Я всё равно богаче и сильней и чище - в нищете своей надменной.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào