Нет, не наступит примирения с твоею гибелью, поверь. Рубеж безумья и прозренья так часто чувствую теперь. Мне всё знакомей, всё привычней у края жизни быть одной, где, точно столбик пограничный, дощечка с траурной звездой. Шуршанье листьев прошлогодних... Смотрю и знаю: подхожу к невидимому рубежу. Страшнее сердцу — и свободней. Еще мгновенье — и понятной не только станет смерть твоя, но вся бесцельность, невозвратность, неудержимость бытия. ...И вдруг разгневанная сила отбрасывает с рубежа, и только на могиле милой цветы засохшие дрожат...

1937-1938 Chú thích: Viết cho con gái Irina. Do nhầm lẫn, tôi đã đưa một đoạn trích của bài thơ này vào bài viết “Olga Berggoltz. Những mối tình say mê và thống khổ” đăng trên Văn nghệ trẻ số 9 năm 2009, như là những dòng thơ Olga gửi Boris Kornilov như sau: Không, chẳng bao giờ em chấp nhận nổi đâu / rằng anh đã qua đời, anh hãy tin em nhé/ Ranh giới giữa sáng tâm và loạn trí/ em bây giờ thường nhìn thấu được ra … (“Không, chẳng bao giờ em chấp nhận nổi đâu”, 1938*). Xin đưa lại bản dịch chính xác vào cuốn sách này và chân thành mong độc giả lượng thứ. ND.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào