Nói cho mà biết
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lưu Trọng Lư
Một số bài cùng tác giả
– Tiếng thu– Phật nghìn tay
– Mây trắng
– Lá bàng rơi
– Bức thư đêm giao thừa
Những gót chân bé xíu dịu dàng In trên cát những chòm hoa li ti, Cam bưởi trĩu cành, nồng tươi huệ lý. Cây lúa vừa lên, tóc mướt soi đồng... Ngân nga tiếng hát, biển biếc trời trong... Một chiều ta thế đấy! Quân cướp kia dám quấy nước đục trời. Các người là ai, cha mẹ là ai? Không dưng lại đến chốn này Ai gửi người đi, ai xui người tới? Thử hỏi đâu đây biên giới Nước Tổ Huê Kỳ? Giữa ta với người kia Có Thái Bình Dương vạn dặm Biển ta đây, ta tắm Chiến thuyền ta, không rời hải phận của ta. Sông nước ai, ta chưa cập bến bao giờ Ta chưa hề của ai, một cành hoa bẻ gãy Ta chưa hề đưa tay ngắt lấy Của ai, một quả xanh hay quả chín bên vườn. Sao các ngươi bên nọ Thái Bình Dương, Quân đao phủ Bạch Ốc! Máu tươi đây, bay ra lệnh mở đường? Nói cho mà biết: Lòng người tha thiết Từ cái quả, cái hoa, Từ tia nắng chan hoà, Từ dòng xuân bú mớm, Từ đường tơ sợi gấm, Từ hòn than, ngọc đá long lanh! Ai chẳng mơ những buổi sáng trong lành Cho hạt thóc nảy mầm phe phẩy, Cho dòng gang đỏ chảy Như máu đẹp tươi hồng? Hai tay này trĩu nặng yêu thương Nhưng lửa thù đây cũng một trời ngun ngút! Nói cho mà biết Chín năm trời, cay đắng đã qua Lại mười năm gian khổ, chí đã nung già, Một giọt nước trong ao đã thành men lửa Một hạt cát trên bờ đã rắn tựa kim cương. Trẻ đây đã bện sẵn dây thừng, Già đây đã thắt từng nút lưới, Gươm đây đã rèn thêm thép mới Đạn đây, đã lau sáng từng viên...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào