Bức thư đêm giao thừa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lưu Trọng Lư
Sương, giọt giọt lơi cành Dặm nghìn, em săn đuổi bình minh Có “trạm đường” nào, trăng anh không dõi tới Thèm sao em: Một lời chưa nói Khát sao em: Một dáng chưa qua Xiết bao nhiệt cuồng cuống dạ Đúng tên em: Ta gọi! Không chết được đâu trong mòn xói Dẫu tình ta có lúc im ắng đợi chờ Từ trong cọ xát với hư vô Đập vỏ, phá ngòi: Cho em mở to đôi mắt Một trận mưa rào đất khát “Nghiêng chén đời, rượu cạn một hơi” Giữa một dòng trong chan chứa tình người Da thịt vẫy vùng ngây ngất Đông lạnh hãy tàn, xuân nồng bước tới Ta vào cõi bất động không lời: “Trước giờ đập cánh” Trời của ta, đất của ta, thân của ta: Một mảnh. Ta bước lên từ một Giao thừa Không đủng đỉnh, chẳng mơ hồ Biết nắm chắc những gì tay mẹ trao đưa Và cũng biết trọn xác hồn thay mầm rũ lá Không phải một ông đồ gặm chữ Biết nghe, biết thấy, biết soi Môi ta còn ướt mật đời Như xưa nút từng giọt sữa nồng tươi Từ trên đôi vú đầy của mẹ Chuyến đi còn nhiều đứt xé Ta chẳng mơ chiếc mũ thiên thần Hởi quyền uy rộng lớn! Thái thượng nhân dân Mẹ dạy con niềm hiếu thảo Trọn một đời trung hậu Con chỉ xin quỳ trước một chữ: Nhân.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào