Nhịp mùa nhịp đời
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Vời đồng hồ sinh học Lên giây cót Cứ thế mà điểm nhịp ngày đêm. Mẹ bị suy tim Bắt đầu từ suy thận, Cái vòng luẩn quẩn Gỡ mãi chẳng ra… Mẹ trằn trọc suốt đêm qua Vì ngột ngạt những cơn thở dốc Và bây giờ màng phổi đầy nước Mẹ thều thào, con nhìn càng xót xa Có lẽ nào ngày Mẹ sắp có xa? Có những loài hoa Mỗi năm một lần nở: Hoa phù dưng thì sớm nở tối tàn, Hoa phượng chỉ nở về mùa hạ Hoa đào chỉ nở giữa mùa xuân Hoa sống đời nở cuối mùa đông Hoa năm sắc tuổi thơ, thời trẻ mỏ, Còn hoa đời Mẹ Giờ đến ngày tàn tạ, Nhịp hoa cũng theo nhịp đồng hồ; Con nhìn Mẹ đôi mắt lệ mờ Trong trầm lặng, nắng chiều hiu hắt. Con lau khô nước mắt, Con cố níu Mẹ vào bờ cuộc đời, Xưa nay ta vẫn thắng luật trời. Thì hoa ơi! Hoa bừng lên trăm sắc Nhịp đời mãi mãi cánh hoa tươi...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào