00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:59

Có phải người đàn bà ấy Là người cuối cùng ra đi vào giữa mùa đông. Những tán đại trút lá vàng bên cửa Gọi hồn ai, gió hú thâu đêm... Dẫu sao thì người đàn bà ấy đã một lần Yêu thương, đam mê và khờ dại, Mươi búp ngón tay mềm mại Đan áo cho một người con trai... Người con trai ấy ra đi không về, Có thể anh ta đã ngã xuống Ở đầu rú cuối rừng Cũng có thể anh ta không muốn quay trở lại! Gốc đại Lay những mảng hoàng hôn xanh tái Người đàn bà ấy khoác một tấm voan đen, Khoác cả bầu trời đen Ra đi lần cuối... Nhưng chắc hẳn người đàn bà ấy Không phải là người ra đi lần cuối cùng, Bởi phía sau lưng lá chưa thôi rụng, Lá vẫn còn xào xạc vào đông...

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào