Người đàn bà ấy
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Đào Ngọc Phong
Một số bài cùng tác giả
– Ánh lửa hàn– Cha tôi
– Hoa của đất, của trời
– Từ nay con thêm quê Lục Nam
– Con cứ đi đi
Có phải người đàn bà ấy Là người cuối cùng ra đi vào giữa mùa đông. Những tán đại trút lá vàng bên cửa Gọi hồn ai, gió hú thâu đêm... Dẫu sao thì người đàn bà ấy đã một lần Yêu thương, đam mê và khờ dại, Mươi búp ngón tay mềm mại Đan áo cho một người con trai... Người con trai ấy ra đi không về, Có thể anh ta đã ngã xuống Ở đầu rú cuối rừng Cũng có thể anh ta không muốn quay trở lại! Gốc đại Lay những mảng hoàng hôn xanh tái Người đàn bà ấy khoác một tấm voan đen, Khoác cả bầu trời đen Ra đi lần cuối... Nhưng chắc hẳn người đàn bà ấy Không phải là người ra đi lần cuối cùng, Bởi phía sau lưng lá chưa thôi rụng, Lá vẫn còn xào xạc vào đông...
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào