Một mình ngồi dưới bóng trăng mờ, Tiếng cuốc xa nghe dạ ngẩn ngơ; Ấy kiếp đỗ quyên đà mấy thuở, Mà hồn Thục đế tự bao giờ? Kêu sương giọng đã nên ròng rã, Nhớ nước lòng còn vẫn tưởng mơ; Nghĩ đến sự đời thêm đứt ruột, Tình riêng riêng hỏi khách giang hồ.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào