Ngày xưa
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lưu Trọng Lư
Một số bài cùng tác giả
– Tiếng thu– Phật nghìn tay
– Mây trắng
– Lá bàng rơi
– Bức thư đêm giao thừa
Ngày xưa nàng tiên Ngày tháng triền miên Những giấc mơ đẹp Dạo khắp lâm tuyền. Bắt đàn bươm bướm Trên cành hoa tươi Tháng ngày vui lượm Những vần thơ rơi. Thơ rơi trên bãi cỏ Cỏ mịn tựa như nhung, Nàng nhặt đưa vào giỏ Một chiều trước gió tung. Ngày ngày vào rừng sâu Thổi sáo tìm bồ câu, Chim ngàn trên vai đậu, Đậu cả mái tóc sầu. Mắt buồn vời vợi Hỏi gì không nói, Nắng chiều hắt bên song Nhờ chim gỡ tóc rối. Càng gỡ càng rối thêm, Giận chim chẳng êm đềm, Nàng buồn rụng hết tóc, Mỗi chiều ra vườn khóc. Từ đấy vào rừng sâu Chẳng còn thấy bồ câu, Đến trên vai nàng đậu Nàng ngày một thêm sầu. Sáu đảo đến ba châu Nàng chẳng thấy chim đâu! Một hôm lạc trần giới Chiều sớm đứng bên cầu. Gặp ai qua, nàng hỏi; - Kìa ngài! Chim tôi đâu? Khách trần gian đều nói: - Tìm chim vào rừng sâu. Bữa nọ một thi nhân Thấy hay hay đến gần: “Muốn được những bồ câu Cho ta đôi mắt sầu Nàng sẽ về với ta Đủ hai năm sáu tháng, Những con bồ câu trắng Sẽ đến đầy sân nhà”. Ngọt giọng, nàng nghe theo, Cùng nhau tách xuống đèo Về trong túp lều cỏ Đầu giường: mảnh trăng treo. Những con bồ câu Từ đâu bay tới Với điệu thơ sầu Giục niềm ân ái. Ngày một rồi ngày hai Mảnh trăng treo cửa sổ. Đã quen mùi rơm cỏ Nàng nguyện với nghèo vui. Trọn đời tơ tóc Gối tay cười khóc, Nàng chẳng về tiên Nơi không khổ ải Nơi chẳng liên miên Trong niềm ân ái!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào