00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:16

là những ngày như thế này người đi hết cả rồi chỉ còn không gian nắng và gió con đường và bụi lũ mèo và chim sẻ tôi và bóng không vui không buồn, chỉ có cơn nấc nghẹn sụp buồn như trời sụp tối con diều bay mãi dưới trăng đi theo con đường quen mỗi ngày như ngựa quen đường cũ chạnh lòng nghe căn phòng trống vắng hả hê cười dáng người lủi thủi co lại căn phòng miễn cưỡng chứa tôi oi bức đồng sâu thổi vào thành phố mồ hôi không còn ruộng tưới linh hồn trâu đóng khói vuông tròn tôi soi gương môi đỏ màu mận hồng đào quá khứ thiếp ngủ mắt thương phu trích lệ ngậm bóng Chiêu Quân từng gương mặt tình nhân chẻ rãnh đuôi mắt xếp hàng chở gió heo may tôi muốn ngủ tôi ngủ trên chiếc ghế chiếc ghế gập ghềnh như sóng người đàn bà cỡi sóng trâu vượt biển tôi không mơ mà cũng không nghe có ai gọi mình thức dậy đôi môi ủ hương mùa hè, không chờ hoa sữa nữa

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào