00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:12

Lâu lắm rồi ta quên bẵng đi Cái vui thích ngắm trời như thưở nhỏ Cả những nóc nhà cao, những ngọn cây cao ta cũng thường bỏ qua Chỉ nhìn cái thấp gần, tiện việc Ta cúi gằm xuỗng đất thấy toàn khó khăn Trời quang tạnh vô tình không hưởng mây tối sầm lại ngóng mà lo Để chiều nay ta bất chợt nhìn lên bỗng giật thót: trời xanh dồn sắc lại dành cho ta vẻ đẹp tự bao ngày.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào