Mùa thu Sài Gòn
Một số bài cùng tác giả
– Dấu mùa xuân– Nỗi hoài phố
– 5 giờ sáng Đà Lạt
– Bên này Vàm Cỏ Đông
– Cóc tai
tôi ngóng về Kinh Bắc khi ngày Sài Gòn không nắng lá xanh xoà xuống bóng ẩm ngọn mát vuốt ve da thịt gọi yêu xa xôi tiếng rì rầm hồ giữa phố gần gũi mùi liễu non chới với cốm Làng Vồng trăng trẻ hôn chồi bàng non hiên chùa Trấn Quốc ngày Sài Gòn không có mặt trời tôi phơi mình chờ đen trong hạt mưa báo bão nghiêng soi bên hồ Con Rùa thấy tháp cổ hiện ra Hồ Gươm dâng trả kiếm lệnh em có bao giờ trả tình mà tình chìm biền biệt tôi là mây ngàn năm cũ về qua phố mới thấy sâm cầm thay lông trên nóc cao ốc thấy trăng mẻ qua những ô cửa chung cư nhà phố chen dài chỉ khác nhau bảng số ngõ chật chội không dọi được hình chú Cuội tiếng sấu rơi xa rồi anh thành lão rùa ngộp thở bởi rác rưởi thành thị thoi thóp bên bờ hồ sáng không sương nhìn gốc cây sưa bật khóc mùa thu Sài Gòn chưa kịp làm lá vàng rơi người đàn bà vẫn chơi violon trong quán cà phê cổ mái ngói mốc mọc rêu tôi mọc tình trên nóc sân thượng hoang tàn chờ tín hiệu mùa xuân từ lũ én non trong khe tường nứt một ngày thu Sài Gòn không hắt hiu nắng tôi nhớ chiều đê Yên Phụ rét run môi mà tôi quên mất đường dương cầm mà tôi quên mất gương hương lược tôi nhớ Hà Nội khi hôm nay Sài Gòn đầy mây xám chiếc khăn len Hàng Trống ấm một mình bà cụ răng đen góc phố Hàng Buồm ủ ấm trà xanh chờ khách khúc khắc trái tim tôi bóp chặt ô mai chua ngọt xa xăm ngồi hát vu vơ trong chiều Sài Gòn lất phất mưa ngực nặng gió chớm thu Hà Nội ngực nặng chân người đi không trở lại
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào