Mùa đông nồng cay
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Phạm Đình Ân
Một số bài cùng tác giả
– Nắng xối đỉnh đầu– Hương cau
– Đi dọc miền Trung
– Lạng Sơn, một mùa thu ký thú
– Tắc kè hoa
Gió mùa đưa đông về Lòng ta dập dồn đập cánh. Xốn xang ra đứng giữa trời Siết chặt gió lùa ngằn ngặt Mùa đông cựa tròn vòng tay Ngỡ sống dậy cả một thời quá khứ Thức khuya không thấu đêm dày Gió lạ phập phù kẽ vách. Nước mắt cóng rỉ vào lòng đắng ngắt Rét từ trong ruột rét ra Đau ông cha sương muối gội bạc xóa mái tóc. Năm tháng quẫn cùng một chạp Trốn chẳng ra ngoài đói rét Lụi đời trong nỗi sợ mùa đông. Mùa đông - đêm buốt Mùa đông - ông già. Đất nước quanh năm xanh đất, xanh trái Ong bay rù rì trong khóm lá Cành tay la đà bên cửa Tiếng chim khuấy động nắng dập dờn. Bốn mùa chỉ một mùa ánh sáng. Khi mùa đông chậm về Lá vàng mỏng chao qua lòng động nhớ Ta yêu mùa đông không bình yên Chưa nguôi gió bấc xé mưa phùn Chợt đất trời khó hiểu Nắng hong hanh như quả chín trái mùa Bỗng ngọt sắc Núi tím sẫm. Cánh rừng chao khảo khát Trời trong như yêu thương Lòng ta bỗng cao xanh vời vợi Ngư ngẩn thương đời, thương ta Cái rét xoáy thành nỗi nhớ Nhớ người đi cao núi, dài sông Người gặp hằng ngày cũng nhớ Ngỡ mới về sau mấy năm dõi trông. Mùa đông xoắn xuýt Mùa đông cay nồng Xuýt xoa xích lại thêm gần Ấm áp anh em ruột thịt Thấm thía hiểu vì sao mà ràng rịt Cái gì làm nên sức nóng hôm nay. Yêu mùa đông, ta yêu cái rét Cho ta được sống hết Roi rét già cứ quất giòn tay! Thịt da ta dạn dày như đất. Trèo dàn giáo, gió lộng óc Lội ruộng, xương nhói buốt Bùn nhồi kẽ nẻ bàn chân bật máu. Sương muối gặm mòn lưng áo Rét già má em chín hồng Cam sậm vàng mùa gặt Nắng hanh gắt ắt ngọt vào quả chuối. Như đêm thai nghén mặt trời Mùa đông thai nghén mùa xuân Yêu thương quằn quại. Rét gắt để lòng nắng nỏ; Rét khan khiến lòng khất khao; Rét ngọt cho lòng thương nhau. Biển sông có thể hóa thành băng đá Vẫn trườn đi dòng máu nóng con người Ta là bếp than rùng rục nuôi mầm lửa lên ngọn mùa xuân sáng đời.
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào