00.00
Đăng bởi Admin vào 17/03/2026 09:47

Họ có mười chín người những đồng hương không quen biết của tôi Những thanh niên măng tơ                 vừa lên xe là xin túi chống say những trung niên              nhựa chè đen kịt móng tay rổn rảng nói cười. Họ nói với tôi về chuyến bay đầu tiên trong đời về giấc ngủ đêm mai ở một vùng sa mạc nơi đồng đô la chảy thành dòng lên mặt đất giọt mồ hôi không kịp lăn xuống cát nhìn cánh đồng óng vàng vùn vụt trôi họ bảo: từ mai không phải cầm liềm hái dẫu sớm nay có người             vừa gặt xong sào lúa mới đi. Mười chín người đàn ông chăm chắm một hướng nhìn phía trước tóc họ bay theo ý nghĩ về bản làng đang lùi mãi xa nơi những rừng cọ, đồi chè những "truyền thống", "tiềm năng" không níu được chân người ở lại. Ôi, quê tôi mỗi ngày bao nhiêu chuyến xe đưa người? bao nhiêu người đàn ông hăm hở vận may                     bán mồ hôi xứ dầu? bao nhiêu người đàn bà gửi lại con mình,                     vượt trùng khơi nuôi con thiên hạ? bao nhiêu người già ngồi hoá thạch đầu sàn? bao nhiêu bé lớp một đến trường                    không cha đưa mẹ đón? Mai này hết thảy trẻ con làng đều trở thành kỹ sư, bác sĩ dân quê tôi giàu như dân Âu, Mỹ Có ai dựng tượng đài cho giọt mồ hôi người xa xứ hôm nay?

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào