Một chuyến xe khách
Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thuý Quỳnh
Một số bài cùng tác giả
– Đồng hành– Những tích tắc quanh tôi
– Tặng một người bạn nghỉ hưu
– Nghĩ chơi
– Gửi đầu nguồn
Họ có mười chín người những đồng hương không quen biết của tôi Những thanh niên măng tơ vừa lên xe là xin túi chống say những trung niên nhựa chè đen kịt móng tay rổn rảng nói cười. Họ nói với tôi về chuyến bay đầu tiên trong đời về giấc ngủ đêm mai ở một vùng sa mạc nơi đồng đô la chảy thành dòng lên mặt đất giọt mồ hôi không kịp lăn xuống cát nhìn cánh đồng óng vàng vùn vụt trôi họ bảo: từ mai không phải cầm liềm hái dẫu sớm nay có người vừa gặt xong sào lúa mới đi. Mười chín người đàn ông chăm chắm một hướng nhìn phía trước tóc họ bay theo ý nghĩ về bản làng đang lùi mãi xa nơi những rừng cọ, đồi chè những "truyền thống", "tiềm năng" không níu được chân người ở lại. Ôi, quê tôi mỗi ngày bao nhiêu chuyến xe đưa người? bao nhiêu người đàn ông hăm hở vận may bán mồ hôi xứ dầu? bao nhiêu người đàn bà gửi lại con mình, vượt trùng khơi nuôi con thiên hạ? bao nhiêu người già ngồi hoá thạch đầu sàn? bao nhiêu bé lớp một đến trường không cha đưa mẹ đón? Mai này hết thảy trẻ con làng đều trở thành kỹ sư, bác sĩ dân quê tôi giàu như dân Âu, Mỹ Có ai dựng tượng đài cho giọt mồ hôi người xa xứ hôm nay?
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào