Mấy vần ngây thơ
Một số bài cùng tác giả
– Bên sông đưa khách– Đàn nguyệt
– Khúc ca hoài xuân Hoài xuân
– Mưa hoa
– Tôi muốn đi Mộng tưởng
Tặng Nguyễn Lương Ngọc TÔI Suốt đêm thức để trông ai, Ô kìa ánh lửa đỏ ngời phương đông. Nhởn nhơ cây núi nhuộm hồng, Đẹp như cô gái yêu chồng đêm nao? CÔ MÁN Đêm qua trăng khóc trên trời, Để cho nước mắt nó rơi trên cành, Giọt châu trắng, lá cây xanh, Anh kia có biết tâm tình tôi chăng? TÔI Kìa cô con gái thẩn thơ, Đứng trên đỉnh núi trông chờ ai đây? Cỏ bay cái váy cũng bay... Trên không con nhạn đón mây chập chờn. CÔ MÁN Chập chờn con nhạn đón mây, Cỏ cao đơn gió, tôi đây trông chồng. Lòng tôi anh biết cùng không? Ngày tưng bừng cũng lạnh lùng như đêm. TÔI Đêm ngày cô những lạnh lùng, Bởi chưng cô chửa có chồng, như ai. Hỡi cô con gái kia ơi! Thôi đừng khóc nữa, kẻo tôi thêm buồn. CÔ MÁN Tôi buồn tôi lại buồn thêm, Tôi trông mây nước, tôi thèm duyên tơ. Mắt tôi, nước mắt như mưa, Tôi không muốn gạt, tôi chờ ai lau. TÔI Ai lau nước mắt cô mình? Dưới đây duy có một mình ta thôi. Cầm khăn lòng những bồi hồi, Lệ ta cũng chửa ai người lau cho. Thân ta lưu lạc giang hồ, Giận đời muốn khuất những trò đảo điên, Để lòng theo đám mây huyền, Mây đưa ta bước tới miền gió trăng. Ở đây mây núi, cây rừng, Nước non thanh sạch cách chừng phồn hoa. Chim đèo nhắn gió đèo ca, Du hồn như một giấc mơ không cùng. Giữa nơi bát ngát mịt mùng, Tấm lòng thơ cũng nặng lòng ái ân. Thân tuy muốn thoát duyên trần, Nhưng còn vương mối nợ trần muôn năm. Đờn lòng, ta sắt ta cầm Lại đây hoà điệu, hoà âm, ta cùng. Du dương chung khúc mơ mòng... - Mây cao với núi trập trùng kia ơi!
Bình luận nhanh 0
Chưa có bình luận nhanh nào