Nắng quái xiên khoai đốt sôi gió miền Trung Nơi ngày xưa khúc ca dao nở mười quả trứng nghe xạc xào trên cỏ xanh thầm lặng bước chân đi và rúc rích tiếng cười những mái tóc dài thả mùi hoa bưởi những vầng trăng tươi mát tuổi đôi mươi lặng lẽ nhập vào mây nước… Chiều bên kia chắc không còn nắng gắt nhưng chẳng biết có điệu hò nhặt khoan trên dòng sông tươi màu ngọc bích và làng sao có lên đèn? Bài ca dao xanh niềm tin “còn da lông mọc” ở đây chỉ có mười nấm đất trụi trần nơi thời gian thiêu trong lửa cháy đêm không gian nén đầy tiếng nổ giấc mơ con gái như sợi tơ mành vắt dọc túi bom. Đất sinh sôi những đoá hoa sen Sen lại toả hết hương mình dâng đất chẳng thánh thần đâu, rất thật con người thành linh hồn ngã ba Đồng Lộc khói nhang thơm thay cho bữa cơm chiều… Những trận đánh năm xưa đã ngủ yên mảnh thép gang đang lẫn vào với cỏ lời ca dao thắm sắc xanh, lời hoàng hôn thì rất đỏ các chị như vẫn hành quân cùng lịch sử để dưới trời xanh thăm thẳm… mở một con đường.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào