Chất đơn côi vào cửa bếp ngọn lửa bùng lên rực hồng và chị cháy, thành bóng than trên vách mỏng dẹt vô hồn, nhưng chẳng thể tan. Con chim khách đậu đầu hiên đã lâu rồi… bay đi mất cỏ thản nhiên lấn vào thềm rêu mốc hút máu chiều nhện vàng hờ hững buông tơ. Tựa nỗi lòng vào đôi đũa ghì xuống mâm cơm đũa chẳng chống được nửa trời đầy giông gió con sông còn có khúc bồi sao bến đợi lòng người chỉ lở tháng năm ươm chớp bể mưa nguồn? Đành vịn câu ca dao để tự ru đôi mắt tiếng chắt lưỡi Thạch Sùng gõ vỡ đêm đánh thức loài cây buồn trổ mùa hoa đắng ở lưng trời trống rỗng quả trăng suông.

 

Thêm bài trả lời:

Mục này để gửi các nội dung liên quan đến bài thơ, bao gồm bản dịch, giới thiệu, thảo luận, bình luận dưới dạng bài viết hoàn chỉnh. Các bình luận ngắn xin vui lòng sử dụng mục Bình luận nhanh.

Thể loại:

Tiêu đề:

Nội dung:

Chú thích:

Nguồn tham khảo, trích dẫn (mỗi nguồn một dòng):

Bình luận nhanh 0

Bạn chưa đăng nhập, vui lòng nhập thêm thông tin liên hệ để gửi bình luận nhanh.

Chưa có bình luận nhanh nào